thầy mằn

thầy mằn

Thầy mằn đang bó lá thuốc vào cổ tay của một người.

Định nghĩa
  1. Danh từ:
    • Người chuyên chữa các bệnh về xương khớp, bong gân, sai khớp bằng phương pháp nắn, bóp, xoa bóp: "thầy mằn" chỉ người hành nghề y học cổ truyền, dùng tay để điều chỉnh các khớp xương bị lệch, hoặc chữa lành các tổn thương phần mềm không dùng thuốc hay phẫu thuật. Từ này thường dùng trong văn nói, mang tính dân gian, ít chính thức.
dụ sử dụng
  • (Ông ấy được biết đến như một người chữa xương khớp bằng tay tài trong làng, xử lý được nhiều trường hợp bong gân nghiêm trọng.)
  • (Sau ngã, bố tôi dẫn tôi đến chỗ người chuyên nắn xương để điều chỉnh khớp vai bị sai.)
Các cách sử dụng nâng cao
  • "thầy mằn" thường được dùng trong bối cảnh nông thôn hoặc vùng quê, nơi y học cổ truyền phổ biến hơn y học hiện đại.
    • quê, người ta thường tin tưởng thầy mằn hơn bệnh viện tiện lợi rẻ tiền. (Ở nông thôn, người dân thường tin tưởng người chữa xương bằng tay hơn bệnh viện sự tiện lợi chi phí thấp.)
Biến thể từ gần giống
  • Thầy thuốc (danh từ): người chữa bệnh nói chung, bao gồm cả y học hiện đại cổ truyền.

    • Thầy thuốc đã kê đơn thuốc cho bệnh nhân. (Người chữa bệnh đã kê đơn thuốc cho người bệnh.)
  • Thầy lang (danh từ): người chữa bệnh bằng thuốc nam, thuốc bắc, hoặc các phương pháp dân gian (gần nghĩa nhưng khác biệt thầy lang thường dùng thuốc, còn thầy mằn dùng tay).

    • Thầy lang trong làng nổi tiếng với bài thuốc chữa đau lưng. (Người chữa bệnh bằng thuốc nam trong làng được biết đến với bài thuốc trị đau lưng.)
Từ đồng nghĩa
  • Người nắn xương: người chuyên điều chỉnh xương khớp bằng tay.

    • Người nắn xươngphố cổ tay nghề cao. (Người chuyên điều chỉnh xương khớpkhu phố cổ kỹ năng tốt.)
  • Thầy bóp xương: cách gọi dân gian khác cho người chữa xương khớp bằng xoa bóp.

    • Thầy bóp xương đã giúp ấy hết đau vai. (Người chuyên xoa bóp xương khớp đã giúp ấy hết đau vai.)
Thành ngữ liên quan
  • Không thầy mằn nào chữa được: ý nói tình trạng quá nghiêm trọng, không thể cứu chữa bằng phương pháp thông thường.
    • Vết thương ấy nặng quá, không thầy mằn nào chữa được. (Vết thương đó quá nặng, không người chữa xương bằng tay nào có thể cứu được.)